Tại sao những cô con gái luôn nói câu: Con sẽ không sống như mẹ đâu!

Mẹ và con gái: đó là một mối quan hệ phức tạp, vừa đồng điệu, vừa cảm thông, vừa hờn giận, muốn đẩy xa nhưng lại vừa muốn lao vào.

Trên thế giới này, không biết có cô con gái nào nói: Mẹ ơi, con muốn lớn lên sau này sẽ trở thành người như mẹ! Với mình thì không phải thế, mình luôn muốn phủ nhận và tự nhủ rằng mình sẽ phải sống khác mẹ. Không phải vì mình không yêu mẹ, mà mình muốn sống khác đi. Trong đầu một đứa con gái ngang bướng, mình luôn thích làm ngược lại.

Rồi đến một ngày, sau khi đã mệt mỏi đường trường và có một gia đình nhỏ, mình giật mình nhìn lại: Sao mình giống mẹ mình thế!

Mình nhận ra là bản thân chịu ảnh hưởng rất nhiều từ mẹ. Mẹ mình viết chữ rất đẹp, viết văn cũng rất hay, và rất may mắn mình được thừa hưởng một chút.

Mẹ thích ăn ngô khoai sắn. Ngày xưa mình thường bĩu môi cho rằng sao lại không chọn đồ ngon mà ăn. Nhưng đến một ngày, mình ngồi trong nhà hàng buffet của resort 5 sao và lại đang bóc khoai lang ăn ngon lành.

Mẹ thích ấn cơm, ép chồng con ăn. Ngày xưa mình thấy rất phiền vì điều này. Nhưng giờ đây, cũng chính là mình bị chồng càu nhàu: Sao em lấy cơm cho anh nhiều thế. Con cũng bảo: Mẹ ơi, con ăn nhiều quá rồi.

Còn nhiều điểm khác nhỏ nhặt nữa mà mình không thể kể hết được. Hóa ra, hành trình lớn lên của mình lại chính là hành trình nhận ra: Mình đang trở thành mẹ.

Mẹ là người có ảnh hưởng lớn nhất trong cuộc đời của mình. Lúc mình đang muốn an phận với việc trở thành một cô giáo Ngữ văn, chính mẹ đã nôn nóng làm hồ sơ cho mình sang Hàn Quốc: Đi đi con, sau này lấy chồng rồi chẳng biết bao giờ đi được.

Mỗi lần mình định làm một việc gì đó: Mẹ ơi, con muốn học tiếp! Mẹ ơi, thôi con thấy con học đủ rồi, con muốn làm kinh doanh, kiếm tiền! Mẹ ơi, con thích người này...

Mẹ đều chỉ lặng lẽ lắng nghe và ủng hộ vô điều kiện.

Lật giở hòm thư gmail, mình phát hiện ra là suốt trong những năm tháng mình đi du học, mẹ cần mẫn gửi cho mình. Khi thì là vài dòng hỏi thăm, còn phần lớn là những bài báo nhắc nhở: Chú ý không được tắm sau 9 giờ tối, Nên đi bộ sau khi ăn. Thường là mình chẳng bao giờ đọc hết những bài báo đó.

Để rồi đến khi kiệt sức trong những mối quan hệ xung quanh, mình mới trân trọng: Tình yêu của mẹ là vô điều kiện, là duy nhất trên đời.

Dạo này mẹ thôi không viết thư nữa, mà chuyển sang gửi qua Zalo cho mình mấy link TikTok. Tất nhiên là mình vẫn không bao giờ vào đọc. Nhưng từ trong vô thức mình vẫn ngóng chờ. Sao mấy hôm nay không thấy mẹ gửi nữa nhỉ?

Không biết sau này mình có gửi những tin nhắn như vậy cho Gomi của mình không? Nó sẽ thấy phiền, ẩn hộp chat, hay cũng thầm mong một tin nhắn của mẹ giống như mình bây giờ?