Đáng lẽ ra mình đã trở thành một cô giáo dạy Ngữ văn cấp 3, theo đúng lộ trình sau khi tốt nghiệp khoa Ngữ văn, trường Đại học Sư phạm Hà Nội.
Nhưng mình đã chọn du học Hàn Quốc trước thềm tốt nghiệp. Và mình nhận ra, tình yêu tiếng Hàn của mình còn lớn hơn tình yêu dành cho môn Văn mà mình đã chọn từ năm lớp 6.
Thực ra hai môn học này không đối lập nhau. Mỗi khi học một biểu hiện tiếng Hàn và đối chiếu sang tiếng Việt, trái tim mình đập rộn ràng vì phát hiện ra sự thú vị giữa những điểm giống và khác của hai ngôn ngữ.
Ví dụ như câu nói:
- Tôi chỉ còn mỗi 1.000 đồng trong túi.
- 나 지금 천원밖에 없어 (Ngoài 1.000 won ra thì tôi chẳng còn gì).
Hay những câu như:
- 나랑 안 갈래? (Đi với mình không?)
- 이 모자 예쁘지 않아? (Cái mũ này đẹp đấy chứ!)
- 그 남자 실력이 보통이 아니야 (Trình độ của anh ta cũng không vừa đâu).
Ồ, hóa ra người Hàn khi muốn nhấn mạnh, họ lại thích dùng các biểu hiện phủ định như 밖에 없어 (không có gì ngoài...), 지 않아 (không phải là...), 못 (không thể), 안 (không).
Nói phủ định để làm gì nhỉ? Cứ thế, mình miên man theo những câu hỏi truy đuổi đến bất tận về ngôn ngữ.
Khi đọc một câu văn tiếng Hàn hay, mình mày mò có khi cả buổi để tìm cho nó một câu tiếng Việt hay tương xứng. Hoặc nhiều khi bất lực vì thấy khả năng ngôn ngữ của mình quá hạn hẹp, chưa đủ để truyền tải đúng cái hay của câu văn đó.
Ngoài tình yêu với ngôn ngữ được nhân đôi, mình còn cảm thấy cuộc sống ở Hàn Quốc đã thay đổi ngoại hình và tính cách của mình rất nhiều.
Từ một đứa con gái ngoại tỉnh có phần giản dị, gu ăn mặc và trang điểm của mình cũng thăng hạng. Mình bớt rụt rè, lắp bắp hơn trước đám đông. Giờ mình đã đến mức không còn run khi đi dịch. Thú thực là mình chỉ sợ mỗi giáo sư hướng dẫn của mình, còn khi gặp khách hàng từ Phó thủ tướng cho đến chủ tịch tập đoàn, giám đốc, mình không hề khúm núm hay xúc động trước một ai. Với mình, họ chỉ là khách hàng, và họ đang cần mình. Việc của mình là bình tĩnh, tìm ra cách diễn đạt ngắn gọn và đúng nhất để giúp họ trao đổi thuận lợi, công việc suôn sẻ.
Ngoài bản lĩnh, cuộc sống ở Hàn cũng mang lại cho mình những mối nhân duyên quý giá. Đó là những người chị, người bạn hiểu và luôn âm thầm cổ vũ, cầu nguyện cho mình giữa mỗi bước đường. Mình còn tìm được một người bạn tâm giao suốt cuộc đời là chồng mình, và sinh em bé đầu tiên ở Hàn Quốc. Có thể nói Hàn Quốc là tất cả tuổi thanh xuân và bước ngoặt trọng đại lớn nhất trong cuộc đời mình.
Còn về mất, mình cũng mất nhiều chứ. Hơn một chục năm lênh đênh, không được ở bên bố mẹ và em trai, không san sẻ những khó khăn trong gánh nặng gia đình với em. Đây là điều mà mình thấy có lỗi nhất.
Ngoài ra, mình cũng mất những người bạn tâm giao từ hồi cấp 2, cấp 3. Không phải vì mình ghét họ, hay họ ghét mình, chỉ vì mình không đủ sức duy trì mối quan hệ trong nhiều năm ở Hàn Quốc. Khi sống ở Hàn, cuộc sống của mình rất đơn giản: làm một việc, gặp một vài người, tập trung cho riêng đời sống của mình. Thành ra mình cũng thấy bản thân không có được sự nhanh nhạy, làm nhiều ngành nghề, gặp nhiều người trong nhiều lĩnh vực như các bạn ở Việt Nam.
Điểm lại như vậy, nhưng mình vẫn thấy được nhiều hơn mất. Mình chưa bao giờ hối hận về việc sang Hàn Quốc. Mình chỉ nhắn nhủ với những ai đang phân vân: Nếu muốn thì cứ đi, nếu muốn thử thì cứ thử. Vì cuộc đời luôn cho mình cơ hội, để thử và để làm lại nếu sai.

