Nghề content nghe oai đấy, nhưng ẩn sâu bên trong lại là sự thầm lặng và vô danh đến chạnh lòng.
Bé Gomi nhà tôi mới 6 tuổi nhưng đã thấu hiểu công việc của mẹ theo một cách rất hồn nhiên: Mẹ làm content, mẹ chỉ cần mang máy tính ra khách sạn ngồi gõ là kiếm được tiền. Ấy là vì vài lần tôi mang con đi resort nhưng vẫn tranh thủ vùi đầu vào công việc. Trong mắt con trẻ, công việc của mẹ thật tuyệt vời: vừa được đi chơi, vừa có thu nhập. Nhưng người lớn thì hiểu, đằng sau màn hình máy tính ấy là những áp lực vô hình.
Người ta hay bảo dân chuyên văn mà viết content thì nhàn tênh. Điều đó đúng, nhưng có lẽ chỉ đúng 40%, nhờ chút nhạy cảm thiên phú với ngôn từ.
60% còn lại là cuộc chạy đua không ngừng nghỉ. Viết content đôi lúc khiến tôi có cảm giác như mình đang hụt hơi giữa dòng chảy cuồn cuộn của mạng xã hội. Chỉ cần trải qua thời gian sinh nở, hay sau một trận ốm dài, lỡ rời xa thế giới ảo một ngày thôi là tôi đã thấy mình bị bỏ lại phía sau, chơi vơi như một người tối cổ.
Nhớ lại ngày xưa, khi AI chưa len lỏi vào từng ngóc ngách, một bài viết của tôi dễ dàng chạm đến hàng nghìn lượt xem, yêu thích và chia sẻ. Nhưng giờ đây, giữa thời đại content bão hòa, người người làm nội dung, nhà nhà xây kênh, sự cạnh tranh trở nên khốc liệt hơn bao giờ hết. Có những ngày, tôi ngồi cặm cụi cả buổi, chắt chiu từng câu chữ để nặn ra một bài viết tâm huyết, nhưng đổi lại chỉ là sự im lặng đến đáng sợ của người đọc.
Rồi tôi bắt đầu hoang mang. Tôi tự mang giá trị của bản thân ra đong đếm, định lượng nó qua những lượt like, lượt share vô tri kia.
Khi bài viết bùng nổ, mọi người coi đó là chuyện hiển nhiên. Nhưng chỉ cần một lần phản ứng không như kỳ vọng, những lời chất vấn của sếp lại dội xuống: Tại sao em không viết thế này? Tại sao không đổi góc nhìn thế kia? Em không biết cách giật tít sao? Em đang thiếu kỹ năng à?
Những câu hỏi ấy dần biến thành một nỗi ám ảnh dai dẳng. Đứng trước một chủ đề, thay vì lắng nghe cảm xúc của mình, tôi lại vô thức đặt nó lên bàn cân tính toán: Phản ứng của người xem sẽ ra sao? Câu hook này đủ mạnh chưa? Và rồi, trong cuộc chạy đua tìm kiếm sự chú ý ấy, tôi bỏ quên chính cảm xúc chân thật đang hiện diện trong mình.
Đó cũng chính là lý do tôi tạo ra Myhanlife. Tôi muốn lùi lại một bước, đứng từ xa để nhìn ngắm thế giới. Ở đây, tôi không phải gồng mình cung cấp nội dung cho bất kỳ ai. Tôi muốn viết bằng bản năng thuần khiết nhất, như cái thuở sơ khai chỉ có một chiếc bút và trang giấy trắng, cứ ung dung gạch xóa cả buổi trời chỉ để tìm cho ra một câu văn khiến lòng mình ưng ý. Ở đây, tôi chỉ viết những gì thôi thúc từ trái tim, không phải để đua KPI với bất kỳ ai, vì thế tôi không phải là thợ content, tôi được là chính mình.
Ở Myhanlife, tôi vẫn sẽ cần đến sự hỗ trợ của AI để tối ưu hóa việc quản lý. Nhưng tôi sẽ giữ một khoảng cách an toàn, chỉ để nó làm công cụ, chứ nhất quyết không để những thuật toán vô cảm ấy xâm thực vào miền cảm xúc và những suy nghĩ nguyên bản của chính mình.



